Các bài công pháp

Lý Sư phụ đang sửa tư thế tập cho một học viên tại Pháp Hội Chicago năm 1999.

Các bài tập của Pháp Luân Đại Pháp chậm rãi, nhẹ nhàng và rất dễ học. Trang này giới thiệu khái quát về năm bài tập công, các liên liết tới trang video hướng dẫn trực tuyến và các thông tin khác. Để bắt đầu thì thế nào? Quý vị có thể tìm hiểu kỹ hơn trong mục "Hướng dẫn tập".

Quý vị có thể nhờ một người tình nguyện địa phương hướng dẫn, không nhất thiết là phải hẹn trước hay là chuẩn bị cẩn thận gì cả, tuy nhiên quý vị nên gọi điện trước cho người tình nguyện địa phương để xác nhận thời gian và địa điểm gặp thì vẫn tốt hơn

Pháp Luân Đại Pháp có 5 bài tập công. Các giải thích dưới đây được trích từ cuốn Pháp Luân Công của Lý Sư phụ.


Bài 1: Phật triển thiên thủ Pháp

Công lý: Cốt lõi của bài "Phật triển thiên thủ Pháp" là trùng [và] căng, làm trăm mạch đều thông. Đối với người mới học khí công mà xét, thì thông qua luyện công [này] có thể đắc khí rất mau; đối với người đã từng luyện công mà xét, thì có thể mau chóng nâng cao. Bộ công pháp này ngay lập tức yêu cầu trăm mạch đều thông, để người luyện công đứng ngay tại tầng rất cao mà luyện. Động tác của công pháp này tương đối đơn giản, bởi vì Đại Đạo là chí giản chí dị {vô cùng giản dị}; động tác tuy đơn giản, nhưng từ mức nhìn rộng mà xét thì nó khống chế toàn bộ công pháp những thứ cần luyện xuất được. Khi học luyện công này, thì cảm giác thấy thân thể phát nhiệt, cảm thụ một cách đặc thù được trường năng lượng rất mạnh mẽ, bởi vì [nó] triển khai và khơi thông những thông đạo khí của toàn cơ thể. Mục đích là đả thông những chỗ khí bị tắc nghẽn, thông suốt không ngăn, điều động khí vận động mạnh nóng bên trong [thân] thể và dưới da, hô hấp lớn mạnh những năng lượng trong vũ trụ; đồng thời đưa người luyện công nhanh chóng tiến nhập vào trạng thái ở trong trường năng lượng khí công. Công pháp này đóng vai trò công pháp luyện cơ sở của Pháp Luân Công; mỗi khi luyện công, thông thường luyện công pháp này trước tiên; nó là một phương pháp tăng cường tu luyện. Học bài công pháp số 1

Bài 2: Pháp Luân trang Pháp

Công lý: Công pháp này là bộ công pháp thứ hai của Pháp Luân Công, [nó] thuộc về tĩnh trang pháp {bài đứng tĩnh}. [Nó] có tất cả bốn động tác bão luân {ôm bánh xe} tạo thành; các động tác này tương đối đơn điệu; tuy nhiên mỗi động tác lại yêu cầu luyện trong thời gian rất lâu. Người mới học trạm trang, khi bắt đầu học sẽ thấy bắp tay rất nặng, rất đau; nhưng khi luyện xong lại cảm giác thấy thân thể nhẹ nhàng, không có cảm giác [của sự] mệt mỏi sau khi làm việc. Tuỳ theo thời gian [luyện] nâng lên, và số lần luyện công tăng lên, thì ở chỗ hai bắp tay sẽ xuất hiện [cảm giác] "Pháp Luân" đang xoay chuyển. Thường xuyên luyện Pháp Luân trang Pháp có thể làm toàn thân toàn bộ thông suốt, gia tăng công lực. "Pháp Luân trang Pháp" thuộc về phương pháp tăng huệ, nâng cao tầng, gia trì thần thông; công tuy đơn giản, nhưng những thứ luyện ra được rất nhiều, rất toàn diện. Động tác của công pháp này cần tự nhiên; bản thân mình cần phải biết mình đang luyện công, không được lắc động; [tuy nhiên] có động chút ít thì bình thường. Công pháp này cũng giống những công pháp khác của Pháp Luân Công, luyện xong không thu công; bởi vì Pháp Luân thường chuyển không thể thu dừng; yêu cầu thời gian luyện mỗi động tác là tuỳ vào người [tập], càng lâu càng tốt.Học bài công pháp số 2

Bài 3: Quán thông lưỡng cực pháp

Công lý: Công pháp này là để quán thông khí của vũ trụ với khí ở trong thân thể; thổ nạp {vào ra} một lượng lớn; cho phép người tu luyện trong một thời gian ngắn, có thể bài xuất khỏi thân thể những khí bệnh, khí đen, rồi lấy vào đó một lượng lớn khí vũ trụ, tịnh hoá thân thể; mau chóng đến được trạng thái "tịnh bạch thể" {thân tịnh trắng}. Ngoài ra công này trong khi xung quán {tưới mạnh vào} có thể "khai đỉnh", và cũng trong khi xung quán có thể đả khai đường thông đạo ở dưới chân. Trước khi luyện công niệm nghĩ một chút rằng bản thân như hai cái thùng rỗng rất cao lớn, đỉnh thiên lập địa {đứng ở đất đỉnh chạm trời}, cao lớn không gì sánh được. Khí bên trong thân thể vận động tuỳ theo tay lên xuống; [khi] xông ra khỏi đỉnh [đầu], đạt cho đến chỗ cao nhất của vũ trụ; còn khí xông xuống thì từ chân xông xuống, xông đến tận chỗ thấp nhất của vũ trụ. Sau đó tuỳ theo tay vận động, khí ở hai cực phản hồi vào trong thân thể, rồi lại phóng xuất ra; đi lại tất cả chín lần. Vào lần tưới thứ chín, thì tay trái (nữ là tay phải) ở cực trên đợi tay phải (nữ là tay trái) đi lên. Sau đó hai tay đồng thời thâu hồi quán nhập xuống cực phía dưới, sau đó lại xung quán hướng lên trên thân thể; lặp lại như thế tất cả chín lần, và thu hồi về. Sau khi thu hồi, ở bên ngoài chỗ bụng dưới xoay chuyển Pháp Luân theo chiều kim đồng hồ {đứng từ trước mặt nhìn vào} xoay chuyển khí ở phía ngoài hồi về cơ thể; sau đó kết định-ấn; luyện xong thu thế không thu công. Học bài công pháp số 3

Bài 4: Pháp Luân châu thiên Pháp

Công lý: Công pháp này làm cho năng lượng trong thân thể con người lưu động trên một diện rộng; không phải chạy một mạch hay một vài mạch, mà là toàn diện phía âm thân thể tuần hoàn đến phía dương, rồi lại quay lại không ngừng; [nó] vượt hơn hẳn các [phương] pháp thông mạch thông thường, hoặc tiểu châu thiên, đại châu thiên. Công pháp này thuộc về công pháp trung tầng của Pháp Luân Công. Trên cơ sở ba bộ công pháp bên trên, thông qua việc luyện công pháp này có thể đả khai rất mau lẹ các mạch khí ở toàn thân (gồm cả đại châu thiên), do từ trên xuống dưới thông khắp toàn thân. Đặc điểm lớn nhất của công pháp này là dùng sự xoay chuyển của "Pháp Luân" để chỉnh lại những trạng thái chưa đúng đắn ở thân thể, đưa thân thể con người - tiểu vũ trụ - quy về trạng thái sơ thuỷ ban đầu, làm cho các mạch khí toàn thân thông suốt vô ngại. Khi luyện đến trạng thái này, trong tu luyện tại thế-gian-pháp đã đạt đến tầng rất cao, người đại căn khí có thể tiến nhập vào tu luyện Đại Pháp. Lúc ấy, công năng và thần thông đều tăng mạnh. Khi luyện, tay chuyển động thuận theo khí cơ, động tác cần hoãn-mạn-viên {thong thả - từ tốn - tròn trịa}.Học bài công pháp số 4

Bài 5: Thần thông gia trì Pháp

Công lý: "Thần thông gia trì Pháp" thuộc về pháp tu luyện tĩnh công của Pháp Luân Công, là pháp luyện công đa mục đích sử dụng các "Phật" thủ ấn để chuyển "Pháp Luân" gia trì thần thông (gồm cả công năng) và công lực. Pháp này thuộc về công Pháp từ trung tầng trở lên, nguyên là pháp bí luyện {bí mật}. Để đáp ứng yêu cầu của những người [luyện công] đã có cơ sở nhất định, [tôi] đặc cách truyền xuất công pháp này ra, để chuyên độ những người có duyên. Công pháp này yêu cầu luyện trong khi bàn toạ, tốt nhất là song bàn, còn dùng đơn bàn thì cũng tạm khả dĩ [i]. Khi tu luyện thì khí lưu [chuyển] tương đối mạnh, trường năng lượng bên ngoài tương đối lớn. Động tác thực hành thuận theo khí cơ của Sư phụ [đã cấp]. Khi khởi thủ {di chuyển tay} thì ý đặt vào động tác, khi gia trì thần thông thì ý [rỗng] không, tiềm ý thức hơi tí tẹo đặt ở hai bàn tay. Lòng bàn tay có nhiệt, nặng, có điện tê, cảm giác như có vật. Nhưng không được dụng ý truy cầu, mà tuỳ kỳ tự nhiên {thuận theo tự nhiên}. Thời gian bàn toạ càng lâu càng tốt, căn cứ theo công đê nhi định {định lực (?)}, thời gian càng lâu, cường độ càng lớn, xuất công càng nhanh. Khi luyện công (không nghĩ gì hết, không có ý niệm nào cả) dần dần nhập tĩnh. Từ trạng thái động công tự tĩnh phi định {tự nó tĩnh chưa phải là định khi tập động tác} dần dần nhập định. Tuy nhiên chủ ý thức biết rằng mình đang luyện công.Học bài công pháp số 5